ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời

Bạn đang theo dõi truyện dài kỳ hay full Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Chương 39 Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm . Nó theo chúng ta từ khi sinh ra cho đến khi trưởng thành, thậm chí đi cùng ta đến những năm tháng cuối cuộc đời. Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, chúng ta đã được đón nhận tình thương từ cha mẹ, từ những người thân yêu nhất. Ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời. Thể loại: ngôn tình hiện đại, đô thị tình duyên, nữ cường, ngược, HE. 9. Đường kết hôn không tình yêu. Thể loại: ngôn tình hiện đại, tình một đêm, có con, cưới trước yêu sau, sủng, HE. ==>> Xem ngay #List 10 truyện ngôn tình tình một Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời. Lục Xu là một tác giả khá nổi tiếng đối với bạn đọc yêu thích thể loại truyện ngôn tình, đa phần những sáng tác của tác giả là những câu chuyện nhẹ nhàng, đi sâu vào lòng bạn đọc như lời thủ thỉ tâm Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Lục Xu ~ Chương 39 We have to walk in a way that we only print peace and serenity on the Earth. Walk as if you are kissing the Earth with your feet. lomturemel1984. Bốn năm trước, tại tầng cao nhất tòa cao ốc tập đoàn quốc tế Long Thành, một chàng trai vô cùng khôi ngô tuấn tú đang ngồi trong văn phòng làm việc của mình, trêntay anh cầm một cây bút, anh đang nhanh chóng ký tên mình vô số lần một cách rất thờ ơ. Chiếc ghế xoay không ngừng chuyển động, chứng tỏ tâm trạng Giang Thừa Dự đang không tồi chút nào. Trước mặt anh là một màn hình đang phát lại hiện trạng trực tiếp được quay bằng camera. Anh nhìn rất lâu một cách nghiền ngẫm, hiện anh đang cảm thấy rất thú vị, nhất là khi Giang Lục Nhân bị các nhân viên lâu năm trong công ty bắt nạt. Họ cố tình không nói rõ công việc cụ thể cô phải làm mà luôn chăm chăm soi mói các khuyết điểm của cô. Cô chỉ biết mím môi, không hề phản bác, chỉ gật đầu. Trong tình trạng đó, cô càng gật đầu, họ càng chỉ trích nặng học sinh trung học thì có thể làm được cái gì đây, ngày nào cũng đánh đi đánh lại các tài liệu có sẵn, làm mấy việc lặt vặt, rồi lại gõ gõ ..Anh đặt cây bút trên tay xuống, để hai tay lên đầu gối, nhàn nhã tiếp tục xem.mpvm vãi, nam suýt chính của chúng ta, đừng hỏi vì sao mình ghét tên này.Khóe miệng của anh hơi nhếch lên, thể hiện rõ sự sung sướng trong sao cô càng không thoải mái, anh càng cảm thấy sảng khoái?Bắt đầu từ khi nào, anh bắt đầu so đo tính toán với một cô nhóc như vậy?Anh tự ngẫm lại một chút, hẳn là vì anh không thích sự nhẫn nhịn biểu hiện trên khuôn mặt cô, ví dụ như khi mọi người đều xúm vào bắt nạt cô, cô lập tức sẽ giả vờ đáng thương như vậy, mọi người lại càng coi cô như một tội phạm đã mắc phải tội ác tày trời. Lại còn cả sự bình tĩnh trên khuôn mặt cô, sự trầm tư đó không hề phù hợp với tuổi của cô, giống như trên khuôn mặt đó luôn đeo một cái mặt nạ, khiến người ta không khỏi muốn bằng mọi cách lột bằng được cái mặt nạ đó ra, để xem rốt cuộc cô thuộc dạng người gì. À, ngược lại, anh luôn cảm thấy cô là một cô gái dối trá, nên anh không thích cô, nên anh không muốn nhìn thấy cô, chúng tích tụ lại thành sự chán ghét. Một cô gái mười sáu tuổi, phải vô cùng rạng rỡ, sao lại trở thành kiểu người như thế này?Anh tắt màn hình đang chiếu những hình anh khiến anh mất vui, một lần nữa quay lại với công việc, thật nhàm chán, thế nhưng anh lại tình nguyện theo dõi ra, mấy ngày này, Giang Thừa Dự không chỉ làm một việc nhàm chán như vậy. Trước giờ tan tầm, anh sẽ đánh xe đến ngã rẽ trước cửa công ty, sau đó mới chậm chạp gọi điện Ra anh mang theo mệnh lệnh của một ông chủ, anh thích tác phong này, ai cũng phải tuân lệnh anh, dù anh có sai cũng không một ai dám vạch trần Còn có việc chưa làm Lục Nhân ôm một chồng tài liệu, cô rất muốn nói rằng cô vẫn chưa thể tan ca, cô không thể về nhà sớm Anh nói ra ngay. Anh hơi nhíu mi, ngón tay gõ gõ nhịp trên tay lại nhìn chồng văn kiện trên tay, đành nói với vẻ bất đắc dĩ- Khi nào tan ca em sẽ gọi xong, cô lập tức tắt máy. Cô nhận điện thoại một các cực kỳ lén lút, nếu bị người khác nhìn thấy không biết họ sẽ lôi cái loại nội quy nào ra giáo huấn cô là loại người không thích nói cái câu “Tại mọi người quá đáng”, vì cô biết đối phương cố tình, nên cô không muốn lãng phí thời gian để nói những lời như Thừa Dự lần đầu tiên bị người khác dập máy trước, thế nên tất nhiên anh cảm thấy hậm hực. Anh chưa bao giờ bị người ta đối xử như vậy, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy xao động, không sao, thật sự không sao tay anh nắm lấy vô-lăng, khởi động xe, lao nhanh như bay. Khi xe đã đi được một quãng rất xa, anh lại cảm thấy mình hành động như một cậu bé đang giận dỗi. Anh dừng xe, quay đầu, quay lại vị trí sẽ khiến cho cô phải thất bại một dựa vào chỗ ngồi, châm một điếu thuốc, hút một cách tinh lâu sau Giang Lục Nhân mới từ công ty đi ra, cô chính là kiểu người đối xử với mọi sự vật sự việc như nhau, một khi đã chuyên tâm, cô sẽ hoàn toàn bỏ qua tất cả mọi thứ xung quanh. Đến khi ra đến bên ngoài cô mới nhận ra, nhưng có vẻ đã muộn, cô cảm thấy thái độ của cô đối với Giang Thừa Dự có phần không lập tức khởi động lại di động, không có tin nhắn hay bất kỳ một cuộc gọi đúng, anh sẽ không bao giờ xem trọng cô như vậy đâu, cô cần gì phải tự mình đa nhưng cô chắc chắn không thể ngờ rằng, vì cô mà Giang Thừa Dự hôm nay đã phải đợi từ xế chiều cho đến lúc hoàng hôn buông cô xuất hiện ở sau gương chiếu hậu, Giang Thừa Dự híp mắt, chăm chú dõi theo một bóng dáng đang từ từ tiến xe anh xuất hiện trước mắt cô, bước chân của cô lập tức trở nên gấp gáp, cô thở hổn hển vài cái, rồi mới đi về phía thật không ngờ, anh vẫn chờ ở đây, mà chính bản thân anh cũng không khi cô lên xe. Giang THừa Dự mới nhìn đồng hồ- Hình như công ty chúng ta không trả tiền làm thêm giờ cho thực tập nhận ra anh đang chế nhạo cô, cô chỉ im lặng ngồi lên lái xe, lại cảm thấy hơi không thoải mái trong lòng, nhưng anh không thể nói rõ đây là cảm giác gì, nên không thể ngăn lại- Công việc thế nào rồi?Anh nhớ rõ hình như anh đã từng hỏi cô về vấn đề này, và cô cũng đã từng trả lời anh về vấn đề Không trả lời của cô vẫn không có gì thay Không tồi?Anh nhắc lại một lần nữa, lại có vẻ hơi hơi buồn cười và… buồn chỉ nghi ngờ liếc nhìn anh một cái, rồi im lặng không trả dù có cảm thấy suy sụp, cô cũng sẽ không nói với anh, vì anh hẳn ngoài sự vui sướng khi nhìn thấy cô gặp tai họa thì sẽ không có bất kỳ một cảm xúc nào khác. Một khi đã như vậy, cô không việc gì phải lột miệng vết thương cho người khác được thoả mãn, cô vẫn chưa phải người vĩ đại như nhưng, Giang Thừa Dự lại không đưa cô về Cùng anh đến tham dự một bữa Hả?Cô hơi ngạc Nếu không em nghĩ tại sao anh phải chờ em lâu như vậy?Cô hơi miết nhẹ môi, cô đâu có yêu cầu anh ta chờ, tự anh ta cam tâm tình nguyện lại còn tỏ ra vênh vênh váo Thừa Dự tỏ ra khó chịu vì phải đưa cô đi trang điểm và chuẩn bị quần áo. Chuyên gia trang điểm nhìn anh với vẻ tò mò dò hỏi nguyên nhân anh đưa một cô bé vị thành niên đến đây, anh tốt bụng trả lời- Vì là vị thành niên nên mới cần các vị biến thành đã trưởng đó lại nhìn cô bằng ánh mắt kén chọn chê bai dáng người rồi, rút gọn toàn bộ quá trình, Giang Thừa Dự đưa Giang Lục Nhân đến một bữa tiệc mà “hào quang tỏa ra bốn phía.”Giang Lục Nhân phần lớn chưa bao giờ được đặt chân đến những bữa tiệc như thế này, vì thế ánh mắt cô đặt trên những người duy nhất cô biết ở Lục Nhân chưa bao giờ cảm thấy thân phận của mình và Hướng Tư Gia là “mãnh hổ địch tướng”. Uông Chu Duyệt còn gọi các cô là “Trời sinh Du sao còn sinh Lượng”, nhưng những lời này phải dành cho Giang Thừa Dự và Kỷ Thành Minh mới là chuẩn xác. Hai người này, tuổi tác tương đương sinh cùng năm, gia thế tương đương, thân phận tương đương, đến ngay cả cơ sở giáo dục cũng tương đương, cùng xuất ngoại và về nước trong một năm, cái loại duyên phận trớ trêu này cũng thật hiếm có khó gặp quan trọng nhất chính là họ đều dốc hết sức đưa sản nghiệp lên đỉnh cao, vì thế người khác không thể không đánh gía cao về Lục Nhân nhìn hai người này, thật khó có thể nói ai hơn ai kém, nhưng nếu từ đáy lòng mà không hề dối trá, cô vẫn quyết định sẽ để Giang Thừa Dự nhỉnh hơn một chút. Kỷ Thành Minh bị knockout vì khuyết điểm mà theo đánh giá của cô, anh ta là con người dối các tờ báo là cải, Giang Thừa Dự vẫn thắng anh ta, bạn gái anh đủ các loại ngôi sao, siêu mẫu, cho đến cả những danh môn khuê nữ, thiên kim tiểu thư. Trong khi đó, Kỷ Thành Minh chỉ có duy nhất một Hướng Tư Gia đáng thương, nhưng vẫn chưa chia Lục Nhân tự cảm thấy bản thân là con người thật nhàm Thừa Dự và Kỷ Thành Minh đứng bên cạnh nhau, hào quang tỏa ra tứ phía, thế nhưng nội dung câu chuyện lại chẳng thể hài Tổng giám đốc Kỷ không phải đang công tác ở Singapore sao? Bận trăm công nghìn việc mà vẫn vội vã đến đây, thật chuyên nghiệp biết Chỉ có thể cảm ơn sự quan tâm vô cùng sâu sắc của tổng giám đốc Giang đây, thế nhưng sự vất vả của tôi sao có thể so sánh với ngài, chỉ cần ngồi trong văn phòng gọi vài cú điện thoại lại có thể xử lý ổn thỏa mọi công việc, khiến người khác không thể không bội phục. Cha tôi luôn nhắc nhở tôi phải học hỏi ngài Đấy là do tổng giám đốc Kỷ khiêm tốn, mồm miệng của tôi sao có thể địch nổi ngài đây, dù sao cũng phải chờ xem ai là người cười cuối Xn cảm ơn tổng giám đốc Giang đã khen Tôi sao thể khách khí với ngài như với người ngoài Cảm ơn tổng giám đốc Giang đã coi tôi như người trong Thành Minh cười đầy ẩn ý.….- Thế nhưng tôi vẫn bội phục tổng giám đốc Kỷ, có thể vừa xử lý mọi việc vô cùng gọn ghẽ, vừa có thể ngày ngày đến trường đưa đón người yêu, thật vô cùng nhàn hạ thoải mái, khiến người bình thường không sao có Ngoại trừ công việc cũng không thể bỏ quên bạn gái được, nếu không con gái mà nổi giận, thật không sao chịu Kỷ Thành Minh lại liếc nhìn Giang Lục Nói vậy hẳn em gái ngài cũng hiểu Em gái tôi thật sự rất ngoan, không bao giờ giận dỗi với tôi, khiến cho những kẻ âm mưu dòm ngó phải lập tức tránh xa Tôi thấy làm việc quan trọng nhất vẫn phải dựa vào kết Hẳn diễn biến quá trình của tổng giám đốc Kỷ chẳng lẽ tồi tệ đến mức không thể nói ra à?- Đối với con gái thì đâu thể đánh giá là xấu hay không, đơn giản chỉ là một người đàn ông chiều chuộng một cô gái, khiến cho người khác phải đỏ mắt thèm thuồng thôi.…Giang Lục Nhân không muốn xen vào tìm đường chết. Cô hết nhìn trần nhà, lại nhìn sang bên từ “chiều chuộng” trong suy nghĩ của Kỷ Thành Minh, nếu được phát ra từ miệng của một người đàn ông khác, có lẽ cô sẽ cảm thấy cảm động chút chút, nhưng nếu từ miệng Kỷ Thành Minh nói ra, cô liền lập tức liên tưởng đến một kẻ vênh vênh váo váo, coi một cô gái nào đó như một con cún cưng để chăm nuôi, cho nó ăn, cho nó uống, nếu tâm trạng vui vẻ còn cho nó quấn quanh người. Cái loại con gái không có suy nghĩ, không có tính cách , cứ như con chó con mèo đó, lại còn được một người đàn ông như vậy chiều chuộng, không hiểu sao, cứ nghĩ đến cô lại cảm thấy hơi hơi sợ sẽ không nói ra để đắc tội với người ta đâu, vì đúng là có rất nhiều cô gái đã biến thành kiểu thú cưng như vậy, được nuông chiều đến mức coi trời bằng nào cũng vậy, cô muốn thử nhìn xem nếu chủ nhân của lũ “thú cưng” đó mà phá sản, xem có chuyện gì sẽ xảy ra nào?Thế nhưng, chỉ cần liếc nhìn thoáng qua Kỷ Thành Minh, cô cảm thấy hình như bản thân hơi hư hỏng, cô lập tức tự bắt bản thân nhanh chóng tỉnh lại, suy nghĩ về một người xa lạ như thế, hẳn chẳng tốt đẹp Xem ra em gái anh không có nhã hứng đối với cuộc nói chuyện của chúng ta, hình như tôi đã quấy rầy đến tình cảm thân thiết của hai anh Thành Minh hư hư thực thực nói một Lục Nhân nhíu cảm anh em thân thiết, từ bao giờ Kỷ Thành Minh lại có cái “nhãn lực” Thừa Dự vẫn không nói gì thêm, cô vẫn đứng bên cạnh làm bạn nhảy của rồi cô định hỏi tại sao Kỷ Thành Minh không đưa Hướng Tư Gia đến, nhưng cô lại không muốn khiến bản thân trở nên ngớ ngẩn, nên đã không mở miệng nói Vì sao lại đưa em đến đây?Giang Lục Nhân cảm thấy trước mắt vẫn còn một vấn đề cần trao đổi với Giang Thừa Quyết định khẩn cấp thôi, những chỗ như thế này không thích hợp đưa bạn gái đưa cô đến đây, mới khiến anh cảm thấy việc chờ đợi cô cả buổi chiều lâu như vậy có chút giá trị, không đến mức quá ngu ngốc, còn về phần bữa tiệc này, anh không hề có hứng thú. Giang Lục Nhân thiu thiu ngủ khoảng mấy tiếng, vừa tỉnh lại, cô đã nhìn thấy Giang Thừa Dự đang ngồi đối diện nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong ấn tượng của cô, những cơ hội được ở bên anh như lúc này không nhiều lắm, hay có thể nói, sự quan tâm của anh không bao giờ dành cho cô. Đột nhiên anh lại trở nên chú ý đến cô như vậy, khiến cô rất kinh ngạc. Cô lập tức xoa xoa mặt, làm gì có chuyện gì được chứ. Sự kỳ lạ trong ánh mắt anh khiến cô không biết diễn tả như thế Thay quần áo rồi xuất viện ngay bỏ lại một câu, chậm chạp hiên ngang bước ra ngẩn người, nhìn theo bóng dáng anh, điện trong phòng đã được qua vì cơ thể hơi yếu nên cô mới bị ngất xỉu ở bể bơi, vốn không ảnh hưởng nhiều, dùng từ “xuất viện” này hình như có hơi quá thì nghĩ nghĩ, nhanh chóng thay quần áo, rời khỏi đang đứng bên ngoài chờ cô, trấn tĩnh đến kinh cũng không biết anh đang suy nghĩ về chuyện gì, cô chỉ cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng không biết diễn tả thế lên trên xe, rõ ràng Giang Thừa Dự muốn hỏi gì đó, nhưng lại không mở miệng, khiến Giang Lục Nhân lại càng băn khoăn trong lòng. Cô không biết rằng, Giang Thừa Dự bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của cô trong công ty, anh muốn hỏi cô có thích nghi được với môi trường mới không, nhưng sau đó lại nghĩ ra anh sớm đã hỏi cô về vấn đề này rồi, cô cũng từng rất nhiều lần trả lời, nếu cứ hỏi đi hỏi lại thì cũng thật quá rề rà. Anh đương nhiên hiểu rõ hiện trạng của cô, trước đây anh còn thầm cảm thấy vui vẻ, tuy rằng sau này cũng hơi khó chịu một chút, nhưng không biết anh đã nhiễm những cảm xúc khác lạ này từ bao rất muốn hỏi cô, cô gọi anh bằng anh trai, vậy trong lòng cô có thật sự coi anh như một người anh trai ruột thịt hay không. Nếu là như vậy, mỗi khi phải chịu ấm ức khi ở bên ngoài, vì sao cô không bao giờ kể với anh. Có vài người bạn thân thiết với anh cứ luôn phàn nàn rằng em gái hoặc bạn gái mình suốt ngày chỉ biết ca cẩm và giận dỗi, họ luôn nghĩ rằng mọi người đều bạc đãi họ, hoặc là họ ghét phải nhìn thấy người ta. Rất nhiều năm qua, anh chợt nhận ra, cô chưa bao giờ nổi giận với cô, có thật sự coi anh là anh trai của cô không?Anh cau mày, hình như anh chưa bao giờ đối xử với cô như một cô em gái ruột thịt của là có gì đó không bình thường đang diễn ra, anh cũng không rõ, anh thấy hơi buồn bực, anh không thích cảm giác lại nhìn dáng vẻ của anh, cô không dám mở miệng quấy rầy, có lẽ anh đang cảm thấy rất phiền phức, nhưng cô đâu có khiến anh phiền vì đến nhà, theo thường lệ ông Giang Huy thường hỏi vì sao cô không về nhà, nhưng vì Giang Thừa Dự cũng không về, nên ông không cảm thấy quá lo lắng, vì Giang Thừa Dự đã kiếm cớ là công ty thưởng cho nhân viên thêm một đêm ở khách đến bà Văn Dao cũng không mở miệng hỏi về Dương bê thức ăn bày lên bàn, bốn người họ lại cùng ăn tôí như mọi khi, bà Văn Dao bỗng hỏi- Thừa Dự, đi chơi với Tố Nhi con thấy thế nào?Giang Thừa Dự đảo mắt liếc mẹ mình một cái- Có đi, nhưng không có gì đặc độ không mặn không nhạt của anh khiến bà Văn Dao cau mày- Con bé đó rất ngây Thừa Dự hiểu ý bà Văn Dao, bà muốn nhắc nhở anh rằng Nghiêm Tố Nhi tốt như thế nào, lại không mưu mô, nếu kết giao cũng sẽ tránh khỏi mệt mỏi, đối với đàn ông như thế cũng không Mẹ à, con đang dồn hết tâm trí vào công thản nhiên Giang Huy dừng đũa- Con nó còn nhỏ, không cần chúng ta phải quan tâm Thừa Dự và bà Văn Dao đều nhìn về phía ông Giang Huy, họ đồng thời nuốt xuống suy nghĩ của mình. Thế nhưng Giang Thừa Dự lại khá thoải mái, dù sao tạm thời anh cũng không bận tâm đến chuyện này, cứ để thư thư, khi nào cần tiến sẽ tiến thường thì sao cũng được, nhưng đối với chuyện dựng vợ gả chồng, anh không muốn lấy lợi ích là một thước đo tiêu chuẩn như những kẻ bà Văn Dao lại khá thất vọng đối với chồng Lục Nhân chỉ lẳng lặng ngồi theo dõi cuộc đối thoại của họ, cô chưa từng dừng đũa bới cơm, giống như ở đây, cô không có quyền lên tiếng. Cô không thể nói “Anh trai nên có bạn gái rồi..”Cô không thể nói “Anh trai thích kiểu con gái như thế nào…”Cô không thể nói “Trong lòng anh trai có muốn lấy vợ không..”….Có rất nhiều thứ, cô không bao giờ nói, cũng không thể thật yên ngồi trong phòng mình. Cô cảm thấy có gì đó không rõ ràng. Giống như, cô đột nhiên không biết bản thân nên làm gì, không nên làm gì, hay có phải những lời cô nói với người khác đều sai lầm rồi ba tiếng gõ cửa, cô bước ra ngoài mở mỉm cười với ông Giang Huy, một nụ cười rất bản năng, khiến cô cũng tự cảm thấy bản thân thật giả Giang Huy mang đến cho cô một cái bánh gato, là loại bánh mà trước đây cô từng nói rằng rất Lúc nãy cha thấy con ăn rất bỗng cảm thấy áy náy vì những biểu cảm phi tự nhiên vừa Cảm ơn Giang Huy cau mày, thở dài- Lục Nhân, bây giờ con đừng nên suy nghĩ nhiều, hãy cố gắng học thật giỏi, chuyện tương lai rồi sẽ nói không rõ ý của ông, thế nhưng vẫn đủ để nhận ra ông đang phiền lòng vì chuyện của cô, nên rất cảm động. - Con biết, con sẽ không suy nghĩ lung Ở công ty có xảy ra chuyện gì không?- Đồng nghiệp đối xử với con rất tốt, có chuyện gì con không hiểu đều chỉ dạy cho con, cha không cần quá lo lắng đâu ạ. Chỉ là con ngồi xe hơi lâu, nên cảm thấy không được thoải mái lúc đó ông Giang Huy mới yên tâm gật đầu- Đi ngủ sớm Dạ, cha cũng nghỉ ngơi sớm nhìn theo bóng ông Giang Huy, ít nhất ông cũng đối xử thật sự tốt với cô, coi cô như con gái ruột thịt của quay đầu, nhìn chiếc bánh trên tay, lòng chợt cảm thấy ngọt vậy, cô không đáng thương như cô tưởng, vẫn có nhiều người quan tâm đến cô, yêu quý cô, vì sao cô còn oán trời trách đất nghĩ cô vừa định xuống nhà uống một cốc nước, ăn bánh xong thường dễ bị khát nước vừa bước ra ngoài, cô nhìn thấy bà Văn Dao đang đi về hướng thư phòng, thật kỳ lạ, thông thường bà rất ít khi đến thư đứng thêm một lát, nghĩ đến vẫn đề bà Văn Dao nhắc đến lúc ăn cơm, hẳn phần lớn là nói về chuyện hôn nhân đại sự của Giang Thừa Dự nhỉ?Cô thật sự muốn biết, trong lòng Giang Thừa Dự đang tính toán như thế dù nghe trộm cũng không hay lắm. Nhưng cô không sao áp chế lại sự hiếu kỳ trong Mẹ à, chuyện này mẹ đừng có xen Thừa Dự từ chối ngẩng đầu lên, anh không muốn thương lượng với bà Văn Dao về chuyện của Nghiêm Tố Văn Dao trầm mặt- Mẹ già rồi, lời nói chẳng ai thèm nghe Mẹ Thừa Dự dường như có vẻ bất đắc Thật sự không thích à?- Con đã nói con còn trẻ Hồi bằng tuổi con mẹ đã sinh ra con rồi Thừa Dự có vẻ đau đầu- Đúng rồi, mẹ sau này đối xử với Lục Nhân tốt một chút, hãy coi cô ấy như con gái ruột của mình bà Văn Dao cũng kinh ngạc trước thái độ của Giang Thừa Dự- Tại sao tự nhiên con lại nói vậy?- Cô ấy không phải em gái mắt bà Văn Dao hiện lên sự bất khả tư nghị- Con nói là…Giang Thừa Dự gật đầu- Nên không cần phải so đo, cha không hề phản bội Thừa Dự cúi xuống tiếp tục nhìn vào những số liệu trên bàn, anh không hề nhìn thấy sự âm ngoan đang nhen nhóm trong đôi mắt bà Văn thì bà càng không thể hạ thủ lưu tình với Giang Lục Nhân được nữa, vốn bà còn không hiểu ông Giang Huy đang nghĩ gì, nhưng bây giờ mọi thắc mắc của bà đã được thông suốt, hóa ra ông đang muốn dâng con gái của ả tiện nhân cho con trai bà cơ đấy. Cứ ngồi đấy mà mơ, chỉ cần một ngày bà còn sống, bà sẽ không để Thừa Dự có bất cứ mối liên hệ nào với con bé cũng đừng mơ. Truyện Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu khá đơn giản , ngắn gọn khi mà cốt truyện chỉ xoay quanh nhân vật nữ thể khẳng định rằng rất hiếm có người bất hạnh như nhân vật của chúng ta .... Mồ côi cha , phá sản , bị người đàn ông phản bội và căm ghét , số phận của cô gần như là một căn phòng đầy bóng trong cái rủi còn ẩn chứa cái may , một khi thời gian đã chín mùi thì cô nhất định sẽ đứng dậy mà đi tiếp vì không ai được phép mãi mãi gục ngã trước số phận của mình . Chúng ta hãy cùng nhau dõi theo bước chân của người phụ nữ này và thầm cầu nguyện cho mọi điều may mắn sẽ đến với cô! Đọc Truyện Buổi tối hôm đó, ba người đàn ông cùng ngồi thảo luận về rất nhiều vấn đề. Trong khi đó, sếp tổng của cô lại không hề mở lời cho phép cô ra về nên cô đành phải chôn chặt nỗi nhớ mong vô cùng da diết đối với chiếc giường thân yêu tận dưới mí mắt đang nặng trĩu của ngoài đều cho rằng Kỷ Y Đình có được thành công trên thương trường đều dựa vào may mắn, nhưng họ không hề biết rằng thương hiệu “Thượng Tinh” đã sớm được đăng ký sở hữu bản quyền, kể cả khi ban đầu không ai nghe đến cái tên này. Thành công của anh là nhờ một quá trình phấn đấu lâu dài, nhưng rất ít tin tức về anh được công bố, Kỷ Y Đình không cha không mẹ, tự dốc sức làm việc để có được vị trí hiện tại. Thế nhưng có lẽ trong mắt người ngoài, họ chỉ chăm chăm soi mói vào thành công của người khác bằng những từ ngữ khen ngợi tán dương vô cùng khoa đầu, Thượng Tinh không hề được xem trọng, thậm chí có đối thủ còn đưa ra một cái giá thu mua một cách cứng nhắc không hề khách sáo và đều bị Kỷ Y Đình nhất quyết cự tuyệt, anh đã đổ không biết bao nhiêu tiền vào Thượng Tinh để không cho bất kỳ đối tác bên ngoài có thể khống chế nơi này. Vào thời điểm khả năng tài chính của Kỷ Thành Minh hạn hẹp nhất, anh vẫn nhất quyết từ chối. Hơn thế, Kỷ Y Đình ban đầu hoàn toàn lập nghiệp dựa vào bán lẻ, lợi nhuận từ bán lẻ chiếm 95% tổng lợi nhuận của Thượng Tinh. Trong tình huống đó, có bao nhiều người sẽ tình nguyện tiếp tục đổ vốn vào đây? Nhưng Kỷ Thành Minh vẫn đổ toàn bộ vốn, anh bỏ qua thị trường tiêu thụ thực thể mà lựa chọn thị trường thương mại điện tử, hiện tại đã đưa thương hiệu này trở thành đơn vị bán lẻ số một tại Yên người như Kỷ Y Đình, Kỷ Niệm Hi tuyệt đối không thể tin anh ta sẽ chấp nhận hợp tác với Kỷ Thành Minh hoặc Lộ Thiếu Hành. Nếu như họ biết rằng, hằng năm Kỷ Y Đình đều dành một ngày để tham gia chuyến hành trình khám phá xuyên qua sa mạc đầy nguy hiểm, họ sẽ hiểu rằng, anh ta là người không hề e ngại phiêu lưu mạo Nghe nói anh đang tu tạo lại lĩnh vực hậu cần? – Lộ Thiếu Hành lắc lư ly rượu, không hề nhìn Kỷ Y Tạm thời tôi chưa hề nghĩ đến quyết định này. – Kỷ Y Đình liếc nhìn Lộ Thiếu Hành, tuy anh thích một nhịp độ phát triển nhanh nhưng sẽ khiến tình hình tài chính khá căng thẳng, đó là điều anh không thể phủ tiếng của Thượng Tinh đang càng ngày càng phát triển tốt với khẩu hiệu rất thân thiện, khách hàng có thể nhận được hàng ngay trong ngày, đó là một yêu cầu khá cao trong vấn đề hậu cần vận chuyển. Đồng thời vì phải áp dụng hình thức bán hàng trực tiếp như vậy nên cần sự hợp tác của không ít các xí nghiệp vốn đang bắt đầu tẩy chay Thượng Tinh nên họ vẫn cần sự phối hợp về hậu cần từ một đơn vị thứ thế sắp tới đây, website sẽ gặp phải một sự công kích tương đối lớn, tình thế này so với các đối tác khác là khá ảm Thiếu Hành lại mỉm cười, nhìn về phía Kỷ Y Thành Minh ngồi một bên, im lặng không nói, âm thầm cúi đầu suy tư. Sự phát triển nhanh chóng của Thượng Tinh hoàn toàn đối chọi với Tô gia, nên có cảm giác Thượng Tinh đang cố tình áp bách các website Thành Minh liếc nhìn Lộ Thiếu Hành, ngầm tỏ ý rằng họ phán đoán về đối phương không sai, Kỷ Y Đình cho rằng có thể đoạt được cả thiên hạ nơi này, đó chỉ là ý nghĩ kỳ quái mà người đàn ông tiếp tục thử thăm dò đối phương, càng khiến Kỷ Niệm Hi buồn ngủ, đôi khi cô không hiểu nổi những người đàn ông này, có gì sánh bằng được nằm trên giường ngủ một giấc ngon lành đâu cơ đến khi họ bàn bạc xong, Kỷ Niệm Hi có cảm giác dường như đã trải qua cả một ngày dài mà có khi họ còn có thể thảo luận tiếp cả một đêm nữa. Họ cùng chào hỏi và cáo lui, Kỷ Niệm Hi vẫn theo sau Kỷ Y Đình. Lái xe đã sớm ra về, thật hiếm khi Kỷ Y Đình lại đưa cô về tận xuống khỏi xe Kỷ Y Đình, cô cảm thấy hơi buồn nhận ra có gì đó khác với thường ngày, có lẽ đó là vì, giây phút đầu tiên được gặp lại Kỷ Thành Minh, trong đầu cô đột nhiên vụt qua rất nhiều ý nghĩa, nhưng chỉ nháy mắt, cô đã có thể lấy lại bình tĩnh. Chỉ cần bạn muốn, có gì không thể đạt được?Còn anh, anh chắc chắn sẽ không bao giờ đi tìm năm nay, cô thật sự chưa bao giờ từng nghĩ đến Kỷ Thành Minh, cô dựa vào đâu mà yêu cầu anh nhất định phải nhớ đến trở lại căn phòng nhỏ bé của mình, nhìn thấy chú chó con do cô chăm sóc, cô lập tức ngồi xổm xuống, ôm lấy chú chó nhỏ đáng yêu- Có phải em rất đói rồi không? Xấu hổ quá, chị về muộn nên để cái bụng nhỏ này đói meo rồi. – Nói xong cô lại xoa xoa bụng chú cún con. – Tiểu Mĩ Nữ, có phải rất đói rồi không?Cô tự đặt cho chú chó nhỏ của mình cái tên Tiểu Mĩ Nữ, vậy nên cún con thật xinh đẹp, lại chẳng bao giờ chịu lớn, chứ mãi nhỏ xinh để cô ôm trong ngực thật êm ái. Vì đây là một động vật có sự sống, nên có lẽ bởi vậy nó phần nào giúp cô vơi bớt cô bắt bản thân phải đi nấu cơm cho Tiểu Mĩ Nữ ăn, vào các buổi tối cô thường bỏ vừa nấu cơm vừa ngắm Tiểu Mĩ Nữ, lúc mới được nhận về nuôi, cô chỉ hi vọng để bản thân tự giác một ngày ăn đủ ba bữa cơm, nếu ở một mình cô sẽ dễ dàng xuề xòa bỏ bữa, nhưng với động vật hẳn sẽ không bao giờ chấp nhận lí do vụ xong cơm nước cho Tiểu Mĩ Nữ, cô mới tắm rửa và lên giường đi khởi động máy tính, cô đọc được một tin tức đáng ngạc nhiên. Một người Nhật Bản hiện đang định cư ở Mĩ ngoại trừ tiền thuê nhà, anh ta không tiêu thêm bất kỳ khoản nào khác. Anh ta ăn cơm thừa ở các bữa tiệc trong đại sảnh, sử dụng các vật dụng cá nhân bới được trong các đống rác, mặc duy nhất một cái quần đùi đã mua cách đây rất nhiều năm, thậm chí chun quần cũng đã dão ra. Điều khiến Kỷ Niệm Hi kinh ngạc nhất là người đàn ông này thậm chí còn không mua giày, với lí do cái thứ rồi cuối cùng sẽ phải vứt đi đó thì mua để làm gì?Trong chớp mắt, Kỷ Niệm Hi không còn gì để nói, vì kết thúc video clip, loại người này vẫn có thể ngồi tán phét dưới cây ATM, không biết anh ta đang tự hào với ai. Rất nhiều người cùng chia sẻ cảm nhận của mình với câu chuyện này ở bên dưới bài sự cô độc, nhất là trong những đêm dài đằng đẵng tĩnh quên đi, đừng nghĩ nữa, đi ngủ Niệm Hi vô cùng may mắn vì đã tự đặt lại đồng hồ báo thức, nên ngay khi nghe thấy tiếng chuông, cô đã tự giác rời khỏi vẫn có thể ngủ cố thêm một lát nữa, nhưng cảm giác khi nằm trên giường khiến cô cực kỳ không tình nguyện nhớ lại các thói quen của mình trước kia, sao lại có thể dễ dàng nổi giận vì phải thức giấc sớm vậy chứ. Hình như lúc đó cô còn đang học sơ trung, có một giáo viên gạo cội đã về hưu nhiều năm quay lại thăm trường, chủ nhiệm lớp bắt bắt buộc tất cả học sinh phải đến trường sớm để nghe diễn thuyết với mục đích là để họ nâng cao học hỏi. Khi đó, có nam sinh đã cười và nói rằng, lên đại học 8h mới phải vào lớp, 7h15 mới rời khỏi giường. Lúc đó tất cả học sinh đều vừa hâm mộ vừa ghen tị, sao họ phải thức dậy từ 6h chứ. Mà bây giờ Kỷ Niệm Hi lại tự cảm thấy, 7h50 vẫn còn là quá sớm, cô chỉ muốn được ngủ thẳng một giấc đến khi nào muốn dậy thì dậy, tốt nhất là đừng có ai gọi cô dậy hết. Cô không thể nhớ nổi tại sao ngày trước có thể vui vẻ thức giấc vào lúc 6h chỉ biết tâm trạng hiện tại của cô rất là… bực bội dù có buồn hơn thế nữa, cô vẫn phải rời giường, cô lười nhác bước từ trên giường xuống dưới đất, bắt đầu thực hiện mọi động tác cần phải có, mỗi ngày cứ trôi qua bằng cách lặp đi lặp lại như vậy, cô tin vào câu nói vậy công việc của cô vẫn lặp đi lặp lại như mọi ngày, có lẽ hứng thú duy nhất trong ngày của cô và cô nàng Lí Hiểu Hoa là được tận mắt chứng kiến một mỹ nhân bị chặn lại trước cửa phòng thư ký, vậy nên các cô có thể quan sát được tới từng trang phục trên người mĩ nhân lần thứ tư cô gái đó xuất hiện , Lí Hiểu Hoa khá hứng thú lôi kéo đến mức Kỷ Niệm Hi phát hoảng- Này người đẹp, biết cô nàng này là ai không?- Dù sao cũng chẳng phải thân thích nhà tôi. – Kỷ Niệm HI cười Hiểu Hoa không thể chấp nhận được thái độ của Kỷ Niệm Hi- Là nhị tiểu thư nhà Tô thấy cái tên Tô gia, Kỷ Niệm Hi nhanh chóng lấy lại tinh thần. Ở Yên Xuyên, tiếng tăm của Tô gia vẫn rất uy vọng, nhất là với Thiên Ninh Dịch Cấu của Tô gia trước khi có sự xuất hiện của Thượng Tinh, đó đã là công ty thương mại điện tử hàng đầu ở đây. Kể cả trong thời điểm hiện tại, Thiên Ninh Dịch Cấu vẫn không thiếu những khách hàng trung thành với cảm tình của người sử dụng, dù như thế nào vẫn không thay đổi. Trong mắt Kỷ Niệm Hi, vấn đề kinh doanh của Tô gia không quá lớn, chẳng qua họ chỉ quá bảo thủ, không chịu cải tiến. Đây cũng là lí do khi Thượng Tinh xuất hiện, lượng khách hàng của Thiên Tinh Dịch Cấu ngay lập tức giảm mạnh, hơn thế đến tận bây giờ kim ngạch tiêu thụ vẫn chưa thể đột phá lên đến 100 triệu, trong khi đó theo số liệu mới nhất thì doanh thu của Thượng Tinh đã đạt đến 800 Niệm Hi ngắm người đẹp tóc dài đang đứng đó, thoạt nhìn đã dễ dàng có thể đánh giá đây chính là một mĩ nhân đầy khí chất. Cô vẫn nhớ đã từng đọc trên một tạp chí có đánh giá mọi quyền điều hành kinh doanh đều nằm trong tay đại tiểu thư Tô gia Tô Thiên Mặc, còn vị nhị tiểu thư Tô gia Tô Thiên Linh lại vô cùng xuất sắc, tinh thông cầm ký thi họa, không biết hôm nay cô ấy đến đây để làm Hiểu Hoa tỏ ra vô cùng hâm mộ Tô Thiên Linh- Cô ấy còn có thể soạn nhạc, sáng tác bài hát rất hay, tôi đã từng nghe trên website, đáng tiếc cô ấy không tham gia vào showbiz, nếu không hiện tại hẳn còn nổi tiếng hơn mấy ca sĩ XXX.. nữa Thế mà cô cũng biết. – Kỉ Niệm Hi vừa dứt lời, Tô Thiên Linh đã được thư kí mời vào văn phòng của Kỷ Y Đình. Kỷ Niệm Hi chớp chớp mi, Kỷ Y Đình tuy lạnh lùng nhưng khi đứng trước mỹ nhân này, tuy rằng đánh giá này không hay lắm, nhưng vẫn nghe nói anh ta vốn có mối quan hệ với phụ nữ, thậm chí từ thời điểm ban đầu mối quan hệ của họ vẫn chưa từng tách Hiểu Hoa cũng nhìn thấy cảnh này, nhưng Tô Thiên Linh chỉ đi vào rồi sau đó lập tức ra về, khiến Lí Hiểu Hoa lại càng thêm tin Cô nói xem, lần tiếp theo mỹ nữ nào sẽ tiến vào phòng người đẹp đây? – Lí Hiểu Hoa đưa ra một đánh giá vớ Thật ra cô cũng có thể bước vào đó mà. – Kỷ Niệm Hi thật sự đã tính toán đến khả năng này. – Miễn phải cả ngày lo lắng anh ta bị người ta cướp Hiểu Hoa khoát tay cô- Cô đừng có nói lung tung.. Ôi… Đẹp trai quá.. – Lí Hiểu Hoa lập tức kéo Kỷ Niệm Hi lại xem. – Đây chính là hot boy hôm trước, ôi đẹp trai, quá đẹp trai luôn, có phải anh ta cực kỳ bảnh đúng không?Trái ngược với thái độ của Lí Hiểu Hoa, Kỷ Niệm Hi khẽ chớp mắt, anh lại đến đây làm gì thế?Lần trước?Anh có nhìn thấy mình không?Kỷ Thành Minh dừng bước, nhìn thoáng qua phía cô, nhưng anh không dừng lại mà bước thẳng vào phòng Kỷ Y Niệm Hi cảm thấy khá kỳ lạ, Kỷ Y Đình vốn đã từ chối ý định hợp tác, hơn nữa họ cũng không phải nhất định phải hợp tác, vậy Kỷ Thành Minh nhiều lần đến đây tìm Kỷ Y Đình làm gì?Cô không tin một người như Kỷ Thành Minh chẳng có việc gì lại tự nhiên chạy đến giờ làm việc, Kỷ Niệm Hi thu dọn đồ đạc, sau khi chắc chắn Kỷ Y Đình không có yêu cầu thêm đối với cô, cô liền rời khỏi công ty. Cô gọi một cái taxi. Lí Hiểu Hoa thường mắng cô là lãng phí, nhưng bản thân cô lại cảm thấy nên dùng tiền mình kiếm được mà đối xử với bản thân tốt hơn một chút. Cô lấy di động ra làm vài ván game, nhưng sau đó lại mất hứng nhìn lại màn hình, cô lại nhét di động vào cô vẫn không ngừng dõi về phía trước, vô tình cô nhìn qua gương chiếu hậu và thấy một chiếc xe. Thương hiệu của chiếc xe này không mang lại cho cô nhiều ấn tượng, chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là hẳn tính năng của nó không tồi. Cô cúi xuống, định nghỉ một ngẩng đầu lên, cô vẫn nhận ra chiếc xe qua gương chiếu mày, với tính năng của chiếc xe này, đáng lẽ nó phải nhanh chóng vượt qua chiếc taxi của cô rồi mới đúng, hơn nữa rõ ràng là có không ít cơ mắt cô bị chiếc xe phía sau hấp dẫn, cô phát hiện ra hình như nó đang theo đuôi cô, vì thế cô nhanh chóng thay đổi địa chỉ, mặc dù trong đầu cô cũng không hề lo sợ bất kể chuyện gì có thể xảy đến một quảng trường đông người vô cùng náo nhiệt, cô không tin ở chỗ đông người như vậy, người ta có thể làm gì cô. Hơn nữa cô vẫn chỉ nghi xuống xe, thanh toán tiền, cô thấy hơi hối hận, nếu bây giờ cô mà về đến nhà, cô đã có thể ngủ một giấc ngon lành trên giường thẳng đến sáng luôn, kể cả hiện trời còn chưa càng ngày càng thèm ngủ, cô bất đắc dĩ thở thêm vài bước cô mới nhận ra cô đã quên ngay chuyện chiếc xe khỏi đầu, cô đang định quay lại thì va phải một người- Xin lỗi. – Cô mở miệng theo bản năng, tay ôm A, không sao. – Kỷ Thành Minh cười với cô, hơi cúi là… Cô nhìn anh thật lâu- Anh…. Sao lại ở đây?Kỷ Thành Minh cười vô cùng vui vẻ- Anh nói rằng anh nhớ em, em có tin không?Cô hừ nhẹ một tiếng, đẩy anh ra rồi đi về, nếu sớm biết là anh thì cô đã chẳng việc gì phải đến đây, thoạt nhìn chiếc xe kia có vẻ đắt tiền, vậy mà những người đi theo cô sao càng này càng hiếm hoi thế này, cô không khỏi lắc vẫn đi theo cô- Nếu đã không tin… Vậy em hỏi làm gì nào?Đừng khiến cô trở nên vô lí hơn có được không?Cô quay đi, không thèm nhìn anh- Thưa ngài, tôi không quen biết ai thế, vừa nói xong cô đã thầm nghĩ vậy.

ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời